Phía sau tháp Eiffel

Khi nhìn bạn bè của bạn đang ở Pháp, ngày đêm post những tấm hình sang chảnh bên trời Âu lên facebook, bạn có khao khát được như họ không  😉 , chắc chắn 100% là có  😆 . Nhưng có một thực tế khá phũ phàng là, những gì bạn được ngắm nghía qua hình đấy, nó cũng chỉ phản ánh được 50% sự thực. Cũng giống như khi bạn xem một bộ phim, thấy hai diễn viên đóng cảnh hót hòn họt 😎 , bạn sẽ nghĩ chắc họ là sướng lắm đây, được sờ soạng nhau, được kiss nhau, không sướng sao được  😆 nhưng sự thật thì không phải vậy. Trên phim thì hai diễn viên hôn hít quằn quại mồ hôi đầm đìa vì phấn khích, thực tế thì họ mồ hôi chảy ròng ròng vì sức nóng của đèn chiếu, của máy quay và vì stress vì một đống người đang chăm chăm nhìn vào, chưa kể đạo diễn thì liên tục hét ra lửa chỉ đạo tư thế make love sao cho tình nhất có thể  😆 . 

Cuộc sống ở đâu cũng có hai mặt của nó và không hoàn toàn là màu hồng. Bất đồng về ngôn ngữ, về văn hóa, lối sống, khác biệt về khí hậu và nhất là eo hẹp về kinh tế khiến nhiều sinh viên Việt Nam rơi vào bế tắc, dẫn đến chản nản, cô đơn và hậu quả dài lâu thì có bạn sẽ bị trầm cảm. Chuẩn bị tinh thần để thích nghi để tránh ‘vỡ mộng’ nơi trời Âu là điều hết sức cần thiết mà bạn nên làm. 

Bài viết dưới đây ghi lại những quan sát của admin diễn ra trong cuộc sống hằng ngày tại Pháp và với góc nhìn khách quan nhất có thể, hi vọng các bạn sẽ có cái nhìn thực tế hơn về cuộc sống nước Pháp. 

1. Khí hậu

Là quốc gia ở Châu Âu nhưng Pháp có khí hậu khá dễ chịu so với các quốc gia cùng khu vực và khá nhiều vùng hầu như không có tuyết vào mùa đông. Như ở Paris có những mùa đông thì tuyết chỉ rơi tầm 1 đến 2 ngày thôi. Tuy nhiên chúng ta vẫn phải chuẩn bị tinh thần để đối mặt với tuyết  😆 . 

Nhìn trên phim thì đi trong tuyết rơi, chơi đùa với tuyết thì cực kì lãng mạn nhưng thực tế thì những ngày tuyết rơi mà phải đi ra đường thì nó không còn lãng mạn nữa đâu  😆 . Hãy chuẩn bị đôi giày có đế chống trượt và cũng chuẩn bị tư thế vồ ếch các kiểu, vì khi tuyết tan thì bạn chắc chắn sẽ được thực hành ngay thôi  😆 . Ngoài ra vì lý do an toàn mà xe bus cũng sẽ không hoạt động vào ngày có tuyết, nếu hôm đó trúng ngày bạn đi thi thì chịu khó cuốc bộ hoặc bắt Uber nhé nhưng không phải vùng nào Uber cũng có  :mrgreen: hoặc bắt taxi vậy  😆 . 

Do khí hậu lạnh ( 3 mùa xuân, thu, đông) và khô quanh năm ( độ ẩm tại Việt Nam là khoảng 80-90%, tại Pháp là 30-40%) cộng với nguồn nước sinh hoạt có lượng canxi khá dồi dào 😉 , nên mình báo trước là sau một thời gian ngắn ở Pháp thôi, tóc bạn sẽ ra đi nhiều hơn và chẳng mấy chốc đầu bạn sẽ trọc lóc nhưng bù lại ria mép và những thứ được gọi là lông trên người của bạn thì có cơ hội phát triển nhiều hơn 😆  . Chả thế mà bạn thấy mấy ông Tây sân bay thì láng ót nhưng râu ria thì xồm xoàm che hết cả mặt và lông thì phủ đầy body  😆 . Tóm lại là thứ không muốn mọc thì nó lại mọc và thứ muốn mọc nhiều thì nó lại không mọc  😉 . Và để tóc không nói lời tạm biệt bạn chắc chắn sẽ phải dùng đến thực phẩm chức năng (collagen, levure de biere, biotine …) đồng nghĩa với việc bỏ ra một khoản ngân sách be bé mỗi tháng  😆 . Nhưng giá thực phẩm chức năng rất rẻ so với thu nhập của dân Pháp nên bạn cũng đừng quá lăn tăn, ngoài ra uống thực phẩm chức năng thường xuyên sẽ làm cho bạn thành người đẹp không tuổi đấy 🙂 . 

Nếu ở Việt Nam mình chưa bao giờ phải sử dụng lotion thì bên Pháp, sau khi tắm xong là mình phải bôi dưỡng thể hết hai cẳng tay và chân, nếu không thì sau tầm một tuần là da sẽ xuất hiện những vết đỏ. Còn son dưỡng môi hầu như là vật bất ly thân không thể thiếu, từ sáng đến tối đều phải lấy son quẹt mỏ nếu không muốn làn môi nứt nẻ và rướm máu  :mrgreen: . Nói chung là cũng tốn thời gian với việc bôi trét này lắm các bạn ah  😆 và cũng rước thêm vào người một mớ hóa chất không mong muốn  :mrgreen: 

2. Phương tiện công cộng

Phương tiện công cộng ở Việt Nam chắc tầm 50 năm nữa mới bắt kịp được Pháp. Ở Hồ Chí Minh, thành phố lớn nhất nước và có GDP đứng đầu, mỗi ngày thành phố nộp cho ngân sách trung ương là khoảng 1 tỷ đồng  nhưng chỉ có việc xây dựng 1 tuyến metro dài có tầm 20km thôi từ chợ Bến Thành kéo đến Suối Tiên từ tháng 8/2012 đến nay là đã gần 7 năm vẫn chưa xong  😆 vì thiếu kinh phí  😎 .  Mặt dù đã có nhiều cố gắng trong việc phát triển mạng lưới giao thông công cộng nhưng để khuyến khích người dân sử dụng chúng thì có lẽ Việt Nam chưa làm được hoặc làm nhưng chưa tới đâu 😆 . Các chính sách khuyến khích dành cho người sử dụng phương tiện công cộng hoàn toàn không có, ngoài ra thái độ cư xử của tiếp viên và lái xe cũng là điều khiến cho người dân ngán ngẩm khi sử dụng  🙄 . 

Tại Pháp thì nếu bạn chọn phương tiện công cộng để đi làm thì bạn sẽ được doanh nghiệp tài trợ 50% chi phí. Ở Việt Nam thì mơ đi nhé 😆 , chưa kể là đồng nghiệp sẽ nhìn bạn bằng con mắt khác lạ nếu bạn nói là bạn dùng xe bus để đi làm  😆 . 

Hệ thống bán vé để sử dụng cho phương tiện công cộng ở Pháp có mặt ở hầu hết các trạm tàu điện ngầm và ngay trên xe bus thì bạn vẫn mua được vé.  Vé thì sử dụng được cho tất cả các phương tiện công cộng và có giá trị theo giờ, theo lượt, tuần, tháng và năm. Ở HCM, vé tập chỉ được bán tại những bến đỗ xe buýt chính hoặc một số đại lý ( tổng cộng chỉ có 14 điểm bán năm 2019 – số liệu được lấy thì website của sở giao thông vận tải HCM) nghĩa là nếu bạn không đi từ điểm đầu đến điểm cuối thì khá là bất tiện khi muốn mua. Vé tập thì có loại dành cho xe bus có lộ trình đầu cuối  < 20km  và  > 20km. Nghĩa là bạn đi từ điểm A đến B chỉ có 5km thôi, nhưng nếu bạn bắt tuyến xe bus có lộ trình > 20km, bạn sẽ phải trả theo vé dành cho xe bus đó 😆 . Vé tập là vé lượt, có giá trị sử dụng trong vòng 1 năm nhưng đến đầu năm 2019 thì mấy bác rút lại là vé tập chỉ có hạn trong vòng 3 tháng. Nói thật là mua vé tập xe bus đã rất bất tiện rồi và giờ mấy bác còn rút hạn sử dụng của vé thì quá là phiền và mình cũng có cảm giác là mấy bác không muốn phổ biến cái vé tập ấy đâu mà muốn người đi xe bus sử dụng tiền mặt để mua vé. Thế nhưng khi lên xe bus, nếu bạn không chuẩn bị sẵn tiền lẻ thì thế nào cũng bị tiếp viên càm ràm cho coi. Mà tiếp viên thì thích bạn sử dụng tiền mặt chứ không thích vé tập đâu vì họ có thể biểu thủ được dễ dàng 😉 . Lương của tiếp viên xe bus là khoảng 6 triệu nhưng một ngày họ cũng đút túi được tầm cả 100k – 200k đấy  😉  nhờ màn lấy vé cũ đưa lại cho khách. Còn tại Pháp thì xe bus không có tiếp viên bán vé mà là tài xế xe bus kiêm luôn nhiệm vụ nà nhưng số người mua vé lẻ không nhiều, đa phần họ mua vé tháng hoặc năm rồi. 

Ở Paris do hầu hết người dân đi làm bằng phương tiện công cộng nên chuyện chen lấn bẹp ruột vào giờ đi làm là chuyện mà bạn phải lường trước. Và vì hình thể nhỏ nhắn của người châu Á nên bạn sẽ chấp nhận đứng đến nách của các bạn Tây cao to lực lưỡng. Hôm này xúi bẩy bạn có thể sẽ tắt thở khi đứng kế các bạn ít chịu tắm và lười giặt đồ  😆 . Mình thì lúc nào cũng  thủ trong người một cây hít mũi hoặc chai dầu gió để tránh phải ngây ngất với mùi ‘hôi khó cưỡng’ của mấy bạn đó. Ở HCM thì đi xe bus cũng sẽ có chen lấn, tuy nhiên tùy theo tuyến xe và vì giờ học của sinh viên cũng sớm hơn giờ làm của nhân viên văn phòng như mình nên mình chưa bao giờ bị chen đến lòi ruột như ở Paris  😆 nhưng ở những thành phố có lượng nhập cư lớn như Paris hay HCM thì chuyện chen lấn trên phương tiện công cộng vào giờ cao điểm là chuyện hiển nhiên  😆 . Khoảng 2 năm trở lại đây, với sự bùng nổ của Grab, Go Viet và mới đây là Bee, thì người dân tại những thành phố lớn như Hà Nội và Hồ Chí Minh đã có thêm nhiều lựa chọn cho việc di chuyển với giá phải chăng 😆 . Khi chưa có những dịch vụ này mình sẽ phải trả tối thiểu 70k cho quãng đường 5km nhưng giờ đây thì mình chỉ phải chi 30k thôi. Bất kể ngày đêm mưa nắng, bất kể lễ tết, bạn sẽ hoàn toàn chủ động trong việc đi lại với dịch vụ công nghệ này. Ở Pháp thì ngày Quốc tế lao động 1/5 các phương tiện công cộng sẽ ngừng hoạt động  😆 . Ngoài ra thì bên Pháp nhân viên của các hãng SNCF, Airfrance … cũng nhiệt tình tham gia biểu tình đòi quyền lợi lắm nên có những ngày bạn sẽ phải chờ đợi trong vô vọng  😉 . Thường thì người dân Pháp sẽ chuyển sang sử dụng dịch vụ đi chung xe (covoiturage) như blacacar. Dịch vụ này giá cũng phải chăng nhưng thỉnh thoảng bạn cũng sẽ bị bỏ bom ( nghĩa là người cho bạn đi nhờ xe hủy hành trình ) và xe thì hầu như cũng chẳng sạch sẽ, bóng bẩy như mình đi Grab Car ở HCM đâu  😎 . 

Độ chênh lệch giữa lề đường và mặt đường tại Pháp không đáng kể, và lề đường cũng không mấp mô nhấp nhô như ở Việt Nam, nên người dân rất thoải mái khi dùng xe nôi hay trượt patin để di chuyển. Và vì thiết kế độ cao như vậy cùng với xe bus được thiết kế thang trượt nên tại Pháp, người khuyết tật hầu như không gặp trở ngại về di chuyển khi họ dùng phương tiện công cộng và những bà mẹ có con nhỏ cũng hoàn toàn giải phóng đôi vai khỏi việc ẵm bồng chúng như ở Việt Nam. 

Ở Việt Nam thì ngoại trừ một vài con đường trung tâm được nhà nước chỉ định thiết kế thì lề đường tương đối bằng phẳng, còn đâu thì nhà nào nhiều tiền thì cứ việc nâng lề đường theo sở thích cá nhân 😆 . Ngoài ra thì do việc trồng cây quá nông dẫn đến khi cây lớn, rễ trồi lên làm mặt đường không còn bằng phẳng như trước nữa. Dùng xe nôi hay patin thì bạn chỉ có cách đi xuống đường và chấp nhận rủi ro  🙄 .  Mà ngay cả người đi bộ có muốn đi trên lề đường cũng chẳng có chỗ mà đi 😆 . Khoảng năm 2017 có chiến dịch dọn dẹp lòng lề đường, được một thời gian thì đâu lại vào đó. Đơn giản là vì họ chỉ cần đưa $$ là lề đường đã thuộc quyền sử dụng cá nhân, nhà nước thì thất thu thuế nhưng một số đối tượng địa phương nhờ vậy mà phất lên trông thấy  😉  . Còn đi xe lăn mà muốn di chuyển bằng bus thì chắc không thể xảy ra  😈  vì chẳng ai hơi sức đâu mà khiêng nguyên chiếc xe lăn và cả chủ nhân của nó lên bus  😕  .  

Nếu chẳng may sinh ra với cơ thể có những khiếm khuyết khiến cho việc di chuyển gặp khó khăn, thì khi đến Pháp, bạn sẽ thấy cuộc sống dễ chịu hơn nhiều khi hệ thống phương tiện công cộng, nhà vệ sinh, các bảo tàng …đều thiết kế cho người khuyết  tật có thể sử dụng và tiếp cận được.

3. Dịch vụ ( ngân hàng, siêu thị, làm đẹp, mua hàng online …)

Nói về khoản dịch vụ  như ngân hàng, siêu thị, mua hàng online thì Pháp …. xách dép cho Việt Nam  😆 . 

Ở Pháp, bạn mà muốn mở tài khoản thì phải tới ngân hàng tối thiểu 2 lần. Lần đầu là đến để lấy lịch hẹn, lần thứ hai là gặp nhân viên khai báo thông tin và kí giấy tờ. Còn ở Việt Nam, như mình mở tài khoản tại VIB thì mình chẳng cần tới ngân hàng đâu . Mình chỉ cần điền thông tin lên web là nhân viên sẽ đến tận nơi lấy thông tin và mình sẽ có ngay tài khoản 😆 . Mà mình không phải là khách VIP nhé, mình chỉ mở 1 cái tài khoản và 1 cái thẻ debit để đi shopping thôi 😆 .  Còn muốn mở thẻ tín dụng thì mình cũng được phục vụ tận răng mà chẳng cần bước chân đến ngân hàng. 

Đi vào ngân hàng của Việt Nam (nhất là ngân hàng tư nhân như VP bank, Techcombank …hoặc ngân hàng nhà nước như BIDV) thì siêu thích nhé, nhân viên sẽ mở cửa và cuối chào bạn, đến quầy giao dịch thì nhân viên nhận và đưa chứng minh thư của bạn bằng hai tay , máy nước nóng lạnh thì luôn có sẵn và tại quầy giao dịch lúc nào cũng có rổ kẹo cho khách nhâm nhi giết thời gian chờ đợi  😆 

Do các qui định chặt chẽ để chống rửa tiền, ở Pháp, nếu bạn nạp vào tài khoản số tiền quá định mức thì bạn sẽ phải khai báo nguồn tiền và một số ngân hàng cũng sẽ từ chối nhận. Ở Việt Nam thì bạn cứ vô tư nạp tiền vào tài khoản càng nhiều bao nhiêu thì ngân hàng càng thích bấy nhiêu  😆 . Trên phiếu điền để nộp tiền cũng có phần khai báo nguồn gốc của tiền đấy nhưng chẳng ai bắt bạn điền đâu. 

Còn tiếp 

Facebook Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *