Phần 2 : chiến lược kinh tế ngầm trong chính sách tài trợ giáo dục

Trước khi vào vấn đề thì mình muốn nói rằng : Nước Pháp, một đế quốc già và hiện tại là một trong những nền kinh tế mạnh nhất thế giới. Sau bao năm đi xâm chiếm nước khác và đem tài nguyên từ nước khác về nước mình, một ngày đẹp trời, họ chịu chiu ngân sách, chi đến kiệt quệ ngân khố, bắt dân Pháp đi làm đóng thuế đến khô máu, nợ công thì đầm đìa để đem đến nền giáo dục chất lượng cho những nước đang phát triển, bạn có tin không ? 

Quay trở lại câu chuyện cậu bé được cho kẹo

Một ông chủ khai trương cửa hàng bán kẹo. Cũng ít khách hàng biết đến cửa hàng của ông. Làm gì đây ? Phân phát kẹo free, đó là chiêu khuyến mại hiệu quả nhất để quảng bá thương hiệu mà hầu hết các công ty khi mới thâm nhập vào thị trường đều làm vậy 😉 . Cậu bé được cho kẹo free, và nó sẽ đem kẹo về cho gia đình và có thể là cho luôn hàng xóm. Những người ăn kẹo kia, có thể họ chỉ ăn 1 lần rồi thôi, nhưng có người thấy ngon và sẽ hỏi cậu bé là ai cho cậu. Kết quả là sau một thời gian phát chẩn kẹo, ông chủ tiệm có thêm khách hàng và thương hiệu cửa hàng của ông cũng được nhiều người biết đến. 

Thương hiệu là một giá trị trị vô hình, nhưng nó đem lại lợi nhuận hữu hình. Một thương hiệu mà càng nhiều người biết đến thì nó sẽ đem lại doanh thu kếch xù cho người sở hữu thương hiệu đó. Chẳng thế mà Unilever chịu chi 5 triệu đô USA để mua P/S  khi thâm nhập vào thị trường VN.  Và với chiến lược free học phí, Pháp và Đức đã thay nhau đứng top đầu trong bảng xếp hạng các nước thu hút sinh viên quốc tế. 

Khi những quốc gia phát triển cấp học bổng hoặc tài trợ giáo dục cho những nước đang hoặc kém phát triển, họ được lợi gì không ? Nhìn trước mắt thì chẳng có lợi gì mà còn thâm hụt ngân quỹ, nhưng bạn nghĩ xem, bao nhiêu người được cấp học bổng trở lại quê hương hay một đi không trở lại. Khi bạn đi làm và được ông chủ trả lương, bạn phải làm cái gì đó có lợi cho chủ. Có chủ được lợi 10 đồng từ bạn nhưng chỉ trả bạn 1 đồng, nhưng có chủ lại trả bạn đến 2 đồng kèm theo nhiều quyền lợi khác. Bạn chọn ai và bạn cũng hiểu tại sao khá nhiều du học sinh ở lại quốc gia đó sau khi học xong. Nhân lực chất lượng cao là một nguồn doanh thu vô hình cho những quốc gia phát triển.  

Đọc đến đây chắc sẽ có cả đống người nhảy vào comment, nhìn đi, lũ sinh viên VN, qua toàn làm chui, bưng bê rửa chén, nước Pháp được lợi gì ở tụi bây ? Bạn à, cái nhìn của bạn hạn hẹp quá. Những công việc chân tay chỉ là công việc làm thêm tạm thời của sinh viên VN thôi chứ đâu phải lâu dài. Khi họ đã bằng cấp rồi thì chính họ cũng là nguồn nhân lực chất lượng cao đóng góp cho nền kinh tế của nước Pháp đó. Mà cho dù là lúc còn sinh viên thì họ cũng đóng góp mà ( xem lại phần 1 nhé). Còn vụ làm chui trốn thuế á ! Mình không dám comment sỉ vả đâu dẫu biết việc đó là không đúng. Nhưng bạn ạ, trốn thuế, tham ô, rửa tiền … thì nước nào cũng có (gõ vào google từ khóa hồ sơ Panama + HSBC rửa tiền mà đọc nha bạn, tra xem nước Pháp có bao nhiêu người dính những tội này nhé). Theo quan điểm của mình thì hầu như ai có cơ hội là đều muốn trốn thuế  😉 . Bạn về VN, bạn mang theo hàng hóa có giá trị vượt mức qui định, bạn không khai báo hải quan, đấy là bạn trốn thuế nhé  😉 . Mà lỡ xui bạn bị hải quan phát hiện, bạn dúi cho bác ấy mấy tờ xanh xanh, thế là bạn phạm thêm tội đưa hối lộ 😉 . Thế bạn có làm chưa ? Bạn cũng trốn thuế, nhưng bạn lại đi lên án người khác trốn thuế ! Ở VN người ta nói là ‘há miệng mắc quai’ đó  😉 

Không cần nói thì sẽ tiếp theo comment là cái lũ sinh viên nghèo đấy, ăn tiêu thì dè xẻn thì đóng góp gì nổi cho kinh tế nước Pháp ^^.

Trong kinh doanh, tùy theo phân khúc thị trường, các nhà sản xuất vẫn kiếm được lợi nhuận không hề nhỏ cho dù đối tượng họ muốn nhắm đến không có thu nhập cao, thậm chí là thu nhập dưới mức trung bình. Mì ăn liền Hảo Hảo, món ăn truyền thống của sinh viên Vn, của anh xe ôm, của bác lao công. 20 tỷ gói mì này được bán ra từ năm 2000-2018. Sau khi trừ hết các chi phí, nhà sản xuất lời tối thiểu 500VND trên mỗi gói mì. Tính ra họ cũng đút túi 20,000,000€ mỗi năm cho việc bán các sản phẩm có phân khúc bình dân này  😉 . Tóm lại, trừ khi bạn qua bên kia thế giới thôi, chứ bạn vẫn còn tồn tại trên cõi đời này, thì bạn vẫn tạo ra doanh thu cho nhà sản xuất. Nên bạn nào có ý định kinh doanh thì cũng đừng bỏ qua đám khách hàng nhìn bèo nhèo như con cá kèo nhé, không chừng bạn cũng kiếm được kha khá nhờ họ đấy  😉 

Một siêu thị mở ra có đủ các quầy hàng nhưng không phải quầy hàng nào cũng sinh lời, có quầy lỗ và triền miên lỗ 😆 Nhưng tại sao họ vẫn duy trì quầy hàng đó  🙄 . Hôm nay bạn muốn đi mua thịt và bạn ghé vào siêu thị A vì thịt ở đó nổi tiếng ngon và giá rẻ. Dự định là mua thịt thôi nhưng khi vào đó lấy xong thịt thì lướt qua quầy cá , thấy cá ngon quá nên bạn quất luôn 1 em cá bự  :mrgreen:

Mua cá xong đi ngang quầy bánh mì, trời mùi bánh thơm quá không cưỡng lại nên bạn bỏ tiếp vào giỏ hàng 1 ổ luôn  😀 . Quầy tính tiền thì đông nên bạn chưa đến đó vội, thôi thì cuối tuần bạn cũng có nhiều thời gian rảnh nên lượn tiếp qua quầy quần áo. Dự tính là ngắm nghía thôi nhưng thấy cái áo kia đang khuyến mại mà bạn lại ưng kiểu của nó nữa, thế là bạn cho tiếp cái áo đó vào giỏ. Siêu thị A  thì quầy thịt luôn có doanh số âm. Nhưng nếu họ không có quầy thịt đó thì bạn sẽ không ghé siêu thị họ. Và sau khi ghé siêu thị A xong thì ngoài thịt ra, bạn còn mua thêm cá, bánh mì, quần áo, những thứ mà bạn không hề nghĩ sẽ mua 😎 . Bạn hiểu tại sao siêu thị A không dẹp quầy thịt dù nó lỗ sấp mặt  😀 nhưng nó mang lợi nhuận gián tiếp cho các quầy khác và cuối cùng là siêu thị vẫn tồn tại và sống khỏe nhờ doanh thu 😉 . 

Tài trợ cho giáo dục, nó cũng góp phần gián tiếp mang lại nguồn lợi cho những ngành khác (mình đã nói ở phần 1 rồi nhé ) và cũng giống như siêu thị A kia, đó là cái mồi để dụ khách hàng, chịu lỗ 1 thôi nhưng sẽ thu lại lợi nhuận 10. Tóm lại là thả con săn sắt bắt con cá rô. 

Không phải cứ đi du học Pháp thì mặc định là nghèo. Các công ty tư vấn du học Pháp, đặc biệt ở Hà Nội luôn ăn nên làm ra với mức phí tối thiểu 20 củ cho một ca du học. Dù nhiều tiền hay ít tiền thì người ta vẫn luôn bị hấp dẫn bởi cái gì chất lượng nhưng rẻ, tóm lại là ba tiêu chí ngon, bổ và rẻ. Và du học tại Pháp đáp ứng đủ ba tiêu chí đó, nên dẫu không phải là nước nói tiếng Anh, Pháp vẫn đứng thứ 4 trong bảng xếp hạng về số lượng sinh viên quốc tế.

Thế nên, có những sinh viên có điều kiện, vẫn chọn Pháp du học 🙂 chứ không phải nghèo thì mới đi du học Pháp. Ở đây mình không bàn đến chuẩn nghèo vì nó không có số liệu qui định cụ thể. Những bạn đi Pháp thì gia đình cũng sẽ phải có tí tiền chứ không đến nỗi gia cảnh như chị Dậu. Nhưng để có được số tiền đó họ phải tích góp từ bao nhiêu năm đi làm mới có được. 

Đối với những du học sinh có điều kiện, khi họ học tập tại Pháp, bố mẹ họ sẽ đến thăm họ và tranh thủ du lịch luôn. Không chỉ bố mẹ, có thể cả anh em họ hàng cô dì chú bác cũng đến nữa. Nên chắc chắn Pháp sẽ có một nguồn lợi du lịch từ những đối tượng này. Mà bạn biết không, người phương Tây, thậm chí là thất nghiệp, vẫn có thể sang các nước đang phát triển du lịch, nhưng với người VN, điều đó là không thể. Và người ta đã thống kê rằng số người đi du lịch chi tiền bạo cho shopping là người châu Á chứ không phải châu Âu  😉 

Chắc thế nào cũng có comment  thế này, ủa, vậy sao Vn biết lời vậy sao không làm đi, bỏ tiền ra mà thu hút sinh viên quốc tế. Câu trả lời là vốn ở đâu  😆 . Và thế nào cũng sẽ người comment tiếp là tham ô, rửa tiền… thiếu gì vốn :mrgreen:  . Mình xin phép không đưa vấn đề chính trị vào nhé. Mà bỏ công ra giải thích với những comment kiểu cùi như thế thì không biết tới khi nào mới chấm dứt  😀 . 

Mục đích của bài viết này cũng không hề kêu gọi sinh viên VN đi biểu tình hay đả kích chính sách tăng học phí của chính phủ Pháp. Mình chỉ phân tích chính phủ Pháp được và mất gì với chính sách của họ dành cho sinh viên quốc tế dưới góc nhìn về mặt kinh tế. Tóm lại là sinh viên Vn được hưởng lợi từ chính sách này nhưng họ cũng góp phần mang lại lợi nhuận đấy chứ, chỉ có điều cái lợi nhuận đấy có ai thấy đâu 😉 . Mà thật ra đã có sinh viên Vn nào biểu tình chưa ah ? Và cũng đã ai chửi bới mạt sát chính phủ Pháp về vụ tăng học phí chưa ah ? Đảm bảo rằng ngày 1/12 sắp tới sẽ chẳng có ma Vn nào đi biểu tình đâu, cùng lắm là mở tivi, giở báo ra xem các bạn khác biểu tình  😆 và ngồi gõ comment trên fb.  Nhưng những lời miệt thị thì đầy cả forum.  Vâng, mày không thích chính sách này nữa thì mày biến, nghèo mà bày đặt du học… ăn kẹo free mà còn đòi hỏi, đồ ăn bám mà còn vô ơn, bộ mày tưởng mày mở compte tại ngân hàng, mày tiêu tí tiền sinh hoạt phí là làm nước Pháp phát triển sao, mà học thì ấm thân mày chứ ấm thân ai chứ than vãn giề . Có cả những bình luận kiểu nói mát như cái bà bán bún chửi cháo quát nổi tiếng trên kênh CNN : eh, học phí tại UK 50k kìa, qua học đi ^^. Xin thưa là bạn không cần nói thì du học sinh Việt Nam cũng hiểu điều đó mà. Là con người ai chẳng có quyền biểu lộ cảm xúc trước một vấn đề gì đó, vâng, và là con người, nên tôi cũng có quyền tự do mỉa mai xỉa xói lên cảm xúc của người khác 😆 , ai cấm được tui nào  :mrgreen: 

Khi viết bài này, mình đã biết trước, sẽ nhận được những bình luận này nọ y như mình đã ghi ở cuối của phần 1. Mình không có ý kiến, vì ở đầu bài, mình đã nói rằng, khi nhìn nhận về một chính sách kinh tế nào đó, hãy nhìn tổng quát về nó, đừng chỉ nhìn một phía, vì đó là cái nhìn rất thiển cận, và nó mang cả discrimination, tiếc thay cái discrimination ấy đến từ chính một bộ phận rất nhỏ người Việt. Khi họ đã khoác một chiếc áo mới rồi, thì họ nhìn những sinh viên Việt Nam với ánh mắt khác và coi đó là cái gai trong mắt, và họ quên mất rằng mình cũng đã từng có một thời như thế.

Mình, và những bạn sinh viên quốc tế khác, luôn được chào đón tại ngôi nhà của những gia đình Pháp và gia đình người Việt trên đất Pháp. Mình rất cám ơn vợ chồng anh chủ người Việt, nơi mình thuê nhà, đã đón tận ga, và khi dọn nhà, hai anh chị ấy cũng giúp mình dọn đồ và khiêng giúp đến tận nơi ở mới. Mình cám ơn những sự giúp đỡ chân tình quý báu của những bạn người Pháp và Việt Nam trong suốt thời gian lưu trú tại Pháp. Họ không có cái nhìn miệt thị và đưa những lời bình luận mỉa mai đối với sinh viên Việt Nam cả. Bạn mình người Pháp, sáng nào cũng phải dậy từ 5h sáng để đi làm mặc dù giờ làm bắt đầu lúc 9h, nhưng nếu không làm vậy, bạn sẽ ngồi chết dí trong ô tô 2 giờ đồng hồ vì kẹt xe ở Paris. Mà kẹt xe là do đâu, có phải do người nhập cư không ? Đi tàu điện ngầm ở Paris giờ cao điểm thì bị chen lấn đến bẹp ruột, có phải do người nhập cư không ? Câu trả lời là có !  Và họ có buông những lời hằn học, mỉa mai lên sinh viên quốc tế không ? Câu trả lời là không ! Nếu có, tôi cũng sẽ không được tiếp đón niềm nở đâu ah. Bao năm nay, bạn có thấy dân Pháp ra đường biểu tình đòi dẹp ngay cái vụ tài trợ học phí + CAF cho sinh viên quốc tế và yêu cầu chính phủ tống cổ ngay cái lũ ăn bám, thích đòi hỏi về nước chưa ? Sinh viên quốc tế chỉ chiếm 12% tổng số sinh viên Pháp và sinh viên Vn cũng chỉ chiếm khoảng 2% thôi nên các bác đừng làm quá như thể sinh viên VN hút khô máu dân Pháp vậy 😆 . Mà tiền thuế thì chi cho rất nhiều thứ chứ không chỉ cho giáo dục với cái vụ CAF kia đâu.  

Đi tìm hạnh phúc luôn là mưu cầu của con người. Chẳng có gì sai trái khi họ muốn cuộc sống của họ tốt đẹp hơn. Quan điểm của mỗi người khác nhau, có người thì nói rằng Vn là đất nước tệ hại, đầy rẫy tham nhũng, rửa tiền, chất lượng giáo dục kém, lạc hậu… Nên theo quan điểm của những bạn “yêu” nước Pháp ( mình xin lỗi là phải cho chữ yêu đó vào dấu ngoặc kép) thì ‘không có xứ nào tốt và nhân đạo như xứ pháp này đâu’ ( trích nguyên văn comment của 1 bạn) .Xin thưa rằng có người Pháp chọn VN du học và ở lại định cư đấy nhé ( mình đã từng học chung với một bạn Pháp tại VN và tại thời điểm đó mọi người trong lớp mình đều thắc mắc sao bạn ấy lại chọn VN 😆 ).  Theo một bài báo được công bố vào tháng 10/2017,  thì số lượng người Pháp di cư tập trung đông nhất tại Thụy Sĩ, Hoa Kì, Anh, Đức và Bỉ. Thế nên, đối với bạn, Pháp là thiên đường, là nơi đáng sống nhất trên trái đất này, nhưng đối với người Pháp thì chưa hẳn là thế  😆 . 

10 quốc gia có số lượng người Pháp nhập cư đông nhất

 

Chính sách tăng học phí của chính phủ Pháp là quy luật tất yếu của kinh tế thị trường. Ông chủ bán kẹo đã có thương hiệu rồi nên sẽ nhắm đến phân khúc khách hàng có tiềm lực kinh tế tốt hơn, một là để nâng tầm thương hiệu, hai là nâng cao chất lượng dịch vụ, ba là tăng doanh thu 😎 .

Du học là một canh bạc, vì thực tế bạn không biết có kiếm được lại số tiền mà bạn đã bỏ ra đầu tư hay không, có thể bạn đổi đời, hoặc có thể bạn tàn đời  😆 . Nói vậy thôi chứ bạn sẽ được rất nhiều thứ khi đi du học, đó là sự trải nghiệm. Tiền thì không biết tích bao nhiêu cho đủ, và bạn cũng không thể nào đem hết số tiền bạn kiếm được lên thiên đàng hay xuống địa ngục, thế nên dành ra một khoản để trải nghiệm thì là điều nên làm  🙂 

Du học, đó là một sự chuẩn bị lâu dài, khi mọi sự đã rồi thì bạn nếu vẫn còn muốn, phải lùi lại kế hoạch học tập, một năm, hai năm hoặc dài hơn. Trong thời gian chờ đợi đó bạn làm gì … trau dồi học tiếng các bạn ah  😀  Không đi được từ bậc học cử nhân, bạn vẫn có cơ hội đến Pháp để tiếp tục học thạc sĩ. Với sự trưởng thành và chín chắn trong suy nghĩ, cùng với một trình độ ngoại ngữ lưu loát, bạn sẽ hòa nhập tốt hơn với môi trường mới. Còn những bạn ở Pháp thì sao, kiếm chương trình vừa học vừa làm (formation en alternance)  😉 

Số lượng người nhập cư tăng, bao giờ nó cũng kéo theo những tệ nạn và sự quá tải về cơ sở hạ tầng. Tuy nhiên, không thể phủ nhận sạch trơn được những mặt lợi mà người nhập cư đem lại cho đất nước Pháp. Pháp, cũng nhưng các cường quốc khác, họ luôn chào đón nhân lực chất lượng cao, thế nên mới có APS. Tôi cho anh một nền giáo dục chất lượng tốt, đổi lại anh đem năng lực, khối óc và tâm huyết để phục vụ cho đất nước tôi. Đó là sự cho và nhận có điều kiện.

Chú bé được cho kẹo, nhưng kẹo đó không free 😉  và chú bé không ăn bám.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *